Sự trỗi dậy của “Những con người nơi quảng trường”
17 Tháng Hai, 2016
Ảnh của tuần
17 Tháng Hai, 2016

Sắp đặt của lịch sử

30/04/1975 là yêu cầu của lịch sử để có một nước Việt Nam bền vững về mặt diện tích khoảng 331,000km2.

Sự kiện này cũng là hồi kết của tiến trình mở rộng từ Bắc xuống Nam.

Đó là xu hướng chung của nhân loại.

Vai trò giao tranh hồi kết của Cơm Sườn hay Cháo Hoa cũng chỉ là một phản chiếu có thể nhìn thấy được của tiến trình ấy.

Đứng dưới khía cạnh từng cá nhân và thường nhân, sự thống nhất với cái giá ghê răng ấy là một uẩn ức.

Mà đúng là vậy.

Nhưng điều đấy là cần thiết cho sự thống nhất lâu dài của người Việt, vì nhiều nhẽ:

+ ~1,000 năm trước: Người Việt mới chỉ đến Hà Tĩnh

+ ~500 năm trước: Người Việt mới tiến tới Phú Yên, nhưng đồng thời đất nước cũng bị chia làm hai quốc gia Trịnh-Nguyễn riêng biệt bởi đèo Ngang

+ ~300 năm trước: Nước Việt mới được định hình gần như ngày nay, nhưng Tây Nguyên vẫn là vùng đất riêng biệt.

+ ~250 năm trước: Lịch sử nếu muốn người Việt chia 02 thì đã không đưa đẩy để có một Nguyễn Huệ thao lược và một Nguyễn Ánh can trường.

+ Chiến tranh là phương thức giao thoa hữu hiệu và tàn nhẫn: Nguyễn Huệ (cùng anh em) đánh Chúa Nguyễn trong Nam rồi Nguyễn Huệ ra Bắc đánh Trịnh, phá Thanh. Hồi kết, Nguyễn Ánh từ Gia Định đánh ngược ra Bắc để truy quét Tây Sơn. Toàn lãnh thổ bỗng cùng xê dịch chuyển động chung một guồng máy: chiến tranh. Kéo dài ~30 năm, kết thúc năm 1803. Gia Long niên hiệu ghép bởi Gia Định và Thăng Long.

+ ~200 năm trước: Minh Mạng sáp nhập Tây Nguyên vào lãnh thổ người Việt.

+ ~150 năm trước: Pháp thâu tóm, vẽ vời bản đồ, phân chia Đông Dương, định hình toàn cõi đất Việt gần như ngày nay. Nhưng chia đất Việt thành 03 xứ: Bắc Kỳ, Trung Kỳ, Nam Kỳ. Nam Kỳ khi ấy thuộc đất Pháp, đầy ngưỡng vọng trong bản đồ hành chính Pháp quốc.

+ Lịch sử nếu muốn chia 03 đất Việt thì đã không đưa đẩy dân Việt tới sự căm thù Pháp lợn tham lam. Sự căm thù là một cảm giác khiến đám đông trở nên gần gũi, đoàn kết với nhau hơn tất thảy.

+ Lịch sử thể hiện mong muốn người Việt phải thống nhất, trong cái hình hài nước Việt hiện tại. Bằng một cách đau thương, nó đã đưa Nhật lùn tới, hất cẳng Pháp, thu hồi Nam kỳ và hào phóng trao trả một quốc gia Việt Nam trọn vẹn như hôm nay (lần đầu) cho người Việt Nam, đại diện bởi Bảo Đại vua và Trần Trọng Kim thủ tướng. Dù các sĩ quan Nhật chỉ làm thế sau hai quả bom nguyên tử của người Mỹ.

+ Lịch sử thấy thế là chưa đủ, nó muốn một sự thống nhất hơn nữa, từ vật thể tới phi vật thể.  Và Cơm Sườn vào Việt Nam. Cuộc chiến dằng dai 10,000 ngày kết thúc đã cào bằng mọi khác biệt và đưa về một khuôn mẫu chung: rất nhiều người chết của tất cả các nhóm dân, hạ tầng cơ sở tàn tạ, sự khác biệt về kinh tế không còn (đều nghèo), tinh thần mệt mỏi hoặc bệnh hoạn, mối quan tâm thường trực không phải dân chủ hay tự quyết mà là cái đói,…

 

Đấy chính là cách sắp đặt của Lịch sử.

Một cách thoải mái thì nên chấp nhận nó, và thế hệ càng trẻ hơn thì càng có thể khách quan hơn do ít dần sự tác động trực tiếp.

 

Qui cho thằng Lịch sử và nhìn dài ra, phân biệt Cơm Sườn hay Cháo Hoa thì có ích chi khi cả hai vốn đều bị lèo lái bởi các ông chủ tiệm lệch lạc.

 

Xem ngày 30/04/1975 như là một ngày của lịch sử, ngày mới để khởi đầu của một quốc gia mới Việt Nam thống nhất (lần hai), có được chăng?

Anh Đỗ
27/4/2014

BÌNH LUẬN FACEBOOK