Xe bánh sắt là phương tiện dễ khiến những người đồng hành ngồi gần nhau bắt chuyện với nhau dễ dàng. Trên một trong chuyến đi gần đây, tôi có dịp nói chuyện với bác H., ông là người Thanh Hóa, là một cựu quân nhân dưới sự dẫn dắt của các Lãnh tụ vĩ đại.

Nguoi linh gia va buc hinh nam xua


[?]: Bác từng là chiến binh?
[-]: Tôi đi bộ đội 1973, lính tên lửa.
[?]: Vào được đến Sài Gòn chắc đẫm máu lắm?
[-]: Chả có gì, bọn tôi tên lửa, toàn đi sau. Đến Biên Hòa, bắn đúng hai quả tên lửa lên trời theo yêu cầu của bộ binh rồi thôi. Cốt để cho không quân Sài Gòn biết là tên lửa Bắc Việt đã có mặt.
[?]: Xong Sài Gòn thì bác ra sao?
[-]: Người ta chọn đi học Liên Xô. Tiêu chuẩn thâm niên lính 3 năm, huân huy chương một số, danh hiệu chiến sĩ thi đua. Tôi không có nên học trong nước. Trường Học viện Kỹ thuật quân sự, khoa Radar và khai thác tên lửa (đại loại thế). Nhưng học gần xong thì phải ra trường sớm, ra chiến trường phía Bắc, chống Tàu năm 1979.
[?]: Báo chí viết nhiều về truyền thuyết nâng tầng cánh tên lửa chống lại B52, có thật không bác?
[-]: Nhảm nhí đấy. Ông Trần Đại Nghĩa thay nhiên liệu đẩy cho tên lửa từ lỏng sang rắn nên nó bay được cao hơn.
[?]: Còn kỹ thuật nắm được qui luật, tách nhiễu B52 trên màn hình Radar?
[-]: Thực tế lúc đó, mỗi B52 có 12 thiết bị gây nhiễu cho tần số 50Hz. Radar tên lửa Liên Xô bị mù, không thấy được. Nhưng Radar pháo cao xạ Trung Quốc ở dải tần 60Hz thì thấy được, nét căng. Thế là bên pháo cao xạ đọc tọa độ cho tên lửa bắn lên thôi.
[?]: Sao bác lại giải ngũ?
[-]: Tôi cũng tiếc. Hồi đấy khó khăn quá nên mình xin về. Lương đại úy mà chỉ có 79đ. Bọn bạn học tôi còn ở lại thì giờ phần lớn là tiến sĩ, đại tá hưởng lương thiếu tướng hết rồi. Trước khi lên thượng tá thì đều sang Nga học thêm. Hồi đấy, có những lúc kiếm tiền cũng dễ, như tôi lên Sơn La lùa mấy con bò lên xe kéo tên lửa. Giá bò 5.000đ về Hà Nội bán 12.000đ. Cho thằng lái xe 3.000đ, thằng cần vụ 1.000đ, đãi đám lính một chầu bét nhè là cầm mớ tiền dư. Hay lần khác, tôi đang ngồi trên xe quân sự đi qua phà sang bên kia sông Hồng thì có người phụ nữ nhờ cầm giúp túi hàng màu đen, trả công mấy chục đồng. Đoán hàng lậu, tôi cầm giúp nhưng đến bờ kia thì mãi không thấy ai đến nhận. Mang về đơn vị anh em mở ra mới biết là “cơm đen”. Mấy thằng sĩ quan người Hà Nội nhận giải quyết, sau đưa tôi khoảng 2.000đ. Nhưng nhìn chung khó khăn, kèn cựa nhau. Tôi về làm thợ điện.
[?] Giờ người Mỹ đang quay lại, bác thấy sao?
[-] Gần đây, tôi làm thầu phụ công trình xây dựng cho một chủ thầu Mỹ. Qua đó, rất phục cách bọn nó bỏ giá, yêu cầu chất lượng, đặt ra qui chuẩn kỹ thuật rồi xử lý các nhà thầu Việt Nam gian dối. Nếu Mỹ đến, tôi ủng hộ Mỹ.

(*) Ảnh mang tính chất đại diện, không hẳn liên quan.
(**) Nội dung trên mang tính phiếm đàm và quan điểm cá nhân của người kể, người đăng không có trách nhiệm xác minh và xác nhận.

Anh Đỗ
02.07.2015
2 Tháng Bảy, 2015

Nhặt chuyện cựu binh trên tàu

Xe bánh sắt là phương tiện dễ khiến những người đồng hành ngồi gần nhau bắt chuyện với nhau dễ dàng. Trên một trong chuyến đi gần đây, tôi có dịp nói chuyện với bác H., ông là người Thanh Hóa, là một cựu quân nhân dưới sự dẫn dắt của các Lãnh tụ vĩ đại.
31 Tháng Một, 2015

Quý-ngài thợ-thơ Hữu Tố

Sau đôi năm, lại đi qua Khâm Thiên phố, và bất giác nghĩ tới quý-ngài thợ thơ Hữu Tố.
27 Tháng Sáu, 2013

“Còn chút gì để nhớ”

“… Khi đạp xe đi, bỗng dưng tôi bâng khuâng tự hỏi, rằng không biết trong vô vàn những kỷ niệm tươi đẹp ngày xưa, đối […]