Hiệp định Geneva chia cắt Việt Nam thành hai phần bởi sông Bến Hải.
Những cuộc di chuyển để tập kết nhân lực giữa hai phe, đại diện bởi Hồ Chí MinhBảo Đại, nhanh chóng kết thúc trong năm 1955.
Người Nam ra Bắc, người Bắc vào Nam.

Mô hình kinh doanh Cơm SườnCháo Hoa bắt đầu được định rõ từ thời điểm này.
Bờ Bắc chính thức vô sản và chuyên chính nhọc nhằn.
Bờ Nam tiếp tục tư bản như nó vẫn thế mấy chục năm qua nhưng tư bản dân tộc đã chiếm ưu thế; Bảo Đại bị Ngô Đình Diệm đảo chính và sang Pháp định cư.

Bờ Nam hoan hỉ.
Các thương gia chăm chú việc kinh doanh sau những năm bấp bênh của giao tranh.
Các chính trị gia vui sướng với đường biên giới được quốc tế công nhận, riêng một cõi trị vì.

Tuy nhiên, lịch sửvăn hóatruyền thống của người Việt lại không có biên giới hay vĩ tuyến nào ngăn trở.
Cái gốc nơi đất Bắc của các thế hệ đi mở cõi và di cư vẫn còn đó.
Đối với nhiều người Việt Nam cái nguồn gốc tiên rồng đầy mây gió đã thành một cảm giác tự hào lớn lao và tư tưởng chống ngoại xâm thì luôn thường trực.
Mong ước hai bờ thống nhất là có thật và mãnh liệt ở dân chúng đôi bờ.

 

Về tầm nhìn, giới chủ tiệm Cháo Hoa rất thực tế.
Tư tưởng chia đôi sơn hà, của ai nấy giữ là tâm lý rõ ràng trong giới tinh hoa bờ Nam.
Dù cái thực tế ấy nó làm họ thiếu đi sự tinh tế để quan tâm tới ước mơ thống nhất trong thâm tâm đa số dân chúng.
Họ không thổi vào lòng dân một nỗ lực nhất thống, dù chỉ mang tính tuyên truyền.
Họ khoanh vùng, co cụm và tự chọn chiến lược phòng thủ.
Một khi chơi phòng thủ, bạn chỉ có thể hòa hoặc thua.

Điều này là ngược lại với chủ tiệm Cơm Sườn, những người đầy khôn ngoan.
Họ đã tận dụng truyền thông để tích hợp thành công tinh thần dân tộc cùng quyết tâm thống nhất vào trong món Cơm Sườn nhập ngoại của họ.
Nếu có một điều trớ trêu trong giai đoạn này thì đó là sự can dự một cách thô lậu củangười Mỹ với mục tiêu bảo vệ bờ Nam.
Chính sự trực tiếp tham chiến của lính Mỹ đã đẩy Cháo Hoa tới chỗ sập tiệm.
Trong khi ước mơ thống nhất chỉ lẩn quất trong sự mưu sinh hàng ngày của mỗi cá nhân, thì cảm giác bị xâm lược là thứ không thể thỏa hiệp được, ngay cả trong một bộ phận không nhỉ giới tinh hoa Cháo Hoa, gồm cả sĩ quanchính trị gia.
Dường như anh em Ngô Đình Diệm bị hạ sát bởi chính việc ngập ngừng nhã ý vào Việt Nam của người Mỹ.

Đặc biệt, người Mỹ lại thô lậu lần nữa khi oanh kích bờ Bắc với ý định “rút lửa đáy nồi” đầy chất chiến lược Tàu phù.
Họ quên rằng ngay cả khi Berlin bị ném bom thì từ 1943 tới 1945, sản lượng công nghiệp quốc phòng của Đức vẫn tăng.
Họ cũng lại quên rằng gần như tất cả nhu yếu phẩm hàng ngày cũng như vật dụng chiến tranh của bờ Bắc là hàng viện trợ hoặc đi xin.
Họ cũng quên rằng bằng sức người các tuyến hậu cần vẫn có thể hoạt động được, bất chấp tỉ lệ thương vong như trong trận Điện Biên Phủ.

Trong hoàn cảnh sau Cải cách ruộng đất với cả triệu người bị hàm oan, món Cơm Sườn va chạm với các món ăn cũ, thành phần trí thức Tây học vẫn còn nơi đất Bắc, nếp cũ thời Pháp vẫn còn đâu đó,… thì bờ Bắc cần một sự tinh tế để tiếp cận hơn là khơi gợi nơi họ sự căm thù, đoàn kết và quyết ăn thua.
Những trái bom của người Mỹ là món quà với chủ tiệm Cơm Sườn, cả bờ Bắc được định hướng để hừng hực khí thế chống ngoại xâm.
Những mâu thuẫn nội tại nhanh chóng bị khỏa lấp bằng viễn cảnh đau thương to lớn hơn.

Đáng ra, mỗi ngày người Mỹ ném vào tiệm Cơm Sườn vài triệu tờ nhật báo được xuất bản nơi bờ Nam vốn thường không thiếu lời chửi bới Nguyễn Văn Thiệu và thường có tiểu thuyết kiếm hiệp dài kỳ đầy lôi cuốn.
Hoặc vài nghìn cánh thư của người bờ Nam gửi thân nhân theo từng địa phương thì cuộc chiến có lẽ nhẹ nhàng và lãng mạn hơn nhiều.

Mà có lẽ, người Mỹ cũng chẳng quan tâm tới việc Cháo Hoa có sập hay không.
Cái họ cần là một cuộc chiến thật khốc liệt để mặc cả với các bạn Sô-Tàu, điều mà một Cháo Hoa không đủ độ máu và cũng chẳng thể làm được.
Chỉ là cái giá cho sự tham chiến trực tiếp đắt hơn họ tưởng mà thôi.

Thái độ khoanh vùng, co cụm và yên hưởng khiến bờ Nam còn bị phân tán nguồn lực cho những kế hoạch phát triển xứ sở (dịch vụ du lịch, sân bay, khu đô thị, khu công nghiệp,…) ngay cả khi cuộc chiến chưa tàn.

Điều đó là hoàn toàn khác với bờ Bắc sẵn sàng vét tới cả sinh viên, trí thức và “đốt cả Trường Sơn” nếu có thể.

Anh Đỗ
29.04.2014

 

29 Tháng Tư, 2014

[30/4 – Bài 3] Giang sơn một cõi bờ Nam

Hiệp định Geneva chia cắt Việt Nam thành hai phần bởi sông Bến Hải. Những cuộc di chuyển để tập kết nhân lực giữa hai phe, […]
28 Tháng Tư, 2014

[30/4 – Bài 2] Nguồn cơn cuộc chiến

Nước Việt Nam bị chia cắt bởi một hiệp định, hiệp định Geneva 1954. Các bên: Mỹ, Sô, Tàu, Pháp, Hồ Chí Minh, Bảo Đại.
27 Tháng Tư, 2014

[30/4 – Bài 1] Sắp đặt của lịch sử

30/04/1975 là yêu cầu của lịch sử để có một nước Việt Nam bền vững về mặt diện tích khoảng 331,000km2. Sự kiện này cũng là hồi kết của tiến trình mở rộng từ Bắc xuống Nam. Đó là xu hướng chung của nhân loại.
31 Tháng Mười Hai, 2013

Xem phim: “Bất khuất”

Tôi xem và vô cùng ngưỡng mộ con người vĩ đại trong phim. Ông đã chiến đấu không vì bản thân và bằng một phương thức […]
29 Tháng Mười Hai, 2013

Xem phim: “Điệp vụ Valkyrie”

Giới thiệu thêm một phim hay nữa cho cuối tuần, khuyến nghị mọi người cùng xem, có lẽ các bạn nam thích hơn: "Điệp vụ Valkyrie"
27 Tháng Mười Hai, 2013

Xem phim: “Cuộc đời Gandhi”

Sau khi xem phim này tôi hiểu được vì sao Gandhi là vĩ đại. Ông đã mẫu mực và kiên trì dẫn dắt dân tộc Ấn […]
6 Tháng Sáu, 2010

Bàn về thi môn Sử

Là một người thích đọc sách sử, mình nói chung là cũng hơi tiếc trước việc môn lịch không được...