Marketing cơ bản – Một thoáng nhìn cá nhân
30 Tháng Mười, 2015
Tôi nhìn kinh doanh đa cấp
23 Tháng Mười Một, 2015

Chuyện phố

Khi chúng ta có trẻ con, chúng ta đều trở nên nhạy cảm hơn với các tác nhân gây hại trong môi trường.
Tiếng ồn và bụi là một trong số đó.

12122954_10205350614955880_8408006496631524699_n
Nhà tôi ở đây được 25 năm tròn, và chứng kiến bác hàng xóm sát vách làm nghề mộc được 23 năm.
Hồi bé, thường xin bác các que gậy vụn để chơi, rất vui.
Những năm 1990, chế tác thủ công thì có bụi và tiếng lạch cạch của dùi đục.
Bụi bám đặc cây nhót hàng rào.
Hàng xóm như nhà tôi xin là bác đồng ý cho mùn cưa và vỏ bào. Ở “thiên đường XHCN” thời đó, thứ đó cùng với củi, than, phối kết hợp với bếp dầu là phổ biến. Hai bác đều hòa nhã nên khi dư còn cho cả gỗ vụn. Tôi là chuyên gia nhồi bếp-nhóm lò. Nhắc đến nhồi bếp là phải nhớ đến chai thủy tinh đi kèm.

Gia đình khá lên, lắp được cửa kính thì bụi đỡ phần đáng lo hơn. Tổng kết bụi bám vào dịp lau dọn cuối năm.
Nhưng tiếng ồn đã bị đẩy lên một mức mới khi máy cưa, máy phun hóa chất, máy bào xuất hiện.

Cũng may, bác thường làm trong giờ hành chính. Chuyện tăng ca kịp công trình là hiếm khi. Tôi thường đi học thêm, chỉ nản buổi nằm nhà. Mẹ tôi có lẽ cực hơn, nghề dạy học nên có nhiều buổi nghỉ tiết ở nhà, nếu mà đúng hôm bị xoang đau đầu thì thê thảm.

Rồi tôi “thoát ly” ra Hà Nội 10 năm nay nên thoát sớm hơn thằng em trai.

Chỉ là mới mang con về chơi được 1 tuần, kế hoạch ở lại 1-2 tháng có lẽ khó thành. Phiền rằng, thằng cháu Siro 60 ngày tuổi không thể nằm mãi bên ngoại. Gần đây, cả Chủ nhật cũng làm.

Câu chuyện mang tính thế hệ và vân vân… phân vân.

Anh Đỗ
21.11.2015
BÌNH LUẬN FACEBOOK