Cái giá của đa nhiệm
30 Tháng Ba, 2015
Cho lời khuyên
7 Tháng Tư, 2015

Niềm tin cá nhân về ăn uống

Chúng ta vốn cần Thực-phẩm để sống, có Bạn-bè để vui vẻ sẻ chia, ghi công Trợ-thủ và tôn trọng Đa-dạng-sinh-học.

19128_10203996522184407_3795095906007294476_n

Thịt chó độ chừng 3 năm nay tôi không ăn.
Thịt bò thì từ món vô cùng yêu thích cũng đã chuyển sang nhóm không ăn, ước chừng hơn 6 tháng.

Đó là niềm tin tâm linh và sự tự kỷ luật mang tính biểu tượng hơn là khoa học hay tôn giáo.

Bỏ yếu tố tâm linh nhiều dị nghị thì về cơ bản tôi vốn sẵn tin rằng con người là động vật ăn thực vật dựa trên cấu tạo thể chất.

Nhưng tới nay, bằng nhiều hình thức chiên, hấp, xào, nấu cao hay ngâm rượu thì loài người đã ăn được hầu hết các thứ cựa quậy được trên trái đất.

Dù vậy, có lẽ nên chia đám động vật ấy thành các nhóm.
Thực-phẩm (tôm cá gà vịt …) Bạn-bè (chó mèo …), Trợ-thủ (trâu bò cày cấy …) và Đa-dạng-sinh-học (rắn hổ báo …).

Và theo quan điểm riêng, ta cần Thực-phẩm để sống, có Bạn-bè để vui vẻ sẻ chia, ghi công Trợ-thủ và tôn trọng Đa-dạng-sinh-học.

P/s: Vợ tôi không ưng việc tôi từ chối món bò, điều khiến cô ấy đau đầu hơn trong nấu ăn. Và cô ấy cho rằng, giờ không ai dùng trâu bò kéo cày cả. Tôi đồng ý, nhưng vẫn không ăn. Đó là tính biểu tượng.

P/s 2: Việc phân nhóm trên là yếu tố chủ quan.

Anh Đỗ
24.02.2015
BÌNH LUẬN FACEBOOK